Hiển thị các bài đăng có nhãn y học. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn y học. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 27 tháng 9, 2012

Bụng không vô cớ lại đầy hơi!


Trong khung ruột bao giờ cũng phải có hơi từ phản ứng lên men phế phẩm dưới bàn tay thúc đẩy của tập đoàn vi khuẩn, nấm mốc sống chực chờ thường trực trong lòng ruột. Nhờ có hơi mà ruột có độ căng vừa phải, độ căng thích hợp cho nhu động hòa hoãn của ruột già để phân nhờ đó được thải ra ngoài với số lượng và tiến độ khiến gia chủ thở phào nhẹ nhõm sau phút lên ngôi không có quần thần.
Nhưng chuyện gì cũng có giới hạn. Thiếu hơi đương nhiên không xong vì táo bón không mời cũng đến, Nhưng quá thừa hơi cũng tai hại không kém vì vừa khổ thân gia chủ với cảm giác khó tiêu, chướng bụng, đầy hơi…, vừa gây trì trệ tiến trình tiêu hóa rồi dẫn đến rối loạn biến dưỡng. Tất nhiên chuyện gì cũng có lý do. Tùy theo bên địch, bên vi sinh có hại, hay bên ta, bên vi sinh hữu ích, bên nào mạnh hơn mà lượng khí thải trong lòng ruột thừa thải đến độ ứ đọng, hay vừa đủ để… xả hơi!

 

Thứ Tư, 26 tháng 9, 2012

Đừng để suy thận oan uổng!


 

Hình ảnh của trái thận dưới mắt thường không phản ánh chính xác chức năng quan trọng và đa dạng của cơ quan này. Với khoảng 2 triệu đơn vị nhỏ li ti có tên là cầu thận, nhiệm vụ chính của trái thận là lọc máu bằng cách thải phế phẩm trong máu qua đường tiểu và giữ lại cho cơ thể chất còn dùng được. Nếu vì lý do nào đó, vì chấn thương, viêm tấy, xuất huyết, bội nhiễm… khiến phần lớn cầu thận khơng còn hoạt động như mong muốn thì tình trạng suy thận xuất hiện với hậu quả là các chất thải như urê, creatinin, acid uric… tích lũy trong máu rồi vượt quá định mức bình thường. Cơ thể vì thế chẳng khác nào bị ngộ độc liên tục từ bên trong. Khi đó nạn nhân chỉ còn cách trông mong vô chiếc máy lọc thận. Cuộc sống của người bệnh từ đó khó có chất lượng như mong muốn vì lệ thuộc vào lịch lọc thận, vô chế độ dinh dưỡng khắt khe. Cách tốt nhất để đừng suy thận là bảo vệ trái thận khi thận còn khỏe.

Thứ Sáu, 21 tháng 9, 2012

Bệnh vì bệnh nhân tự làm thầy thuốc


 

Thầy thuốc định bệnh sai tất nhiên khổ cho bệnh nhân. Tệ hơn nữa là trường hợp bệnh nhân tự chẩn đoán. Không thiếu người bệnh tự ý đến phòng khám đa khoa nào đó và tự động xin chụp CT, M-ray, xét nghiệm máu… vì tự nghĩ là mình bị bệnh gì đó. Thông thường ở xứ khác thì điều đó bất khả thi vì phòng xét nghiệm không nhúc nhích nếu không có y lệnh hẳn hòi trên giấy trắng mực đen của thầy thuốc. Nhưng ở nước mình có nhiều chuyện khéo hơn nước người. Thậm chí đấng mày rây hẳn hoi nhưng muốn thử nội tiết tố phụ nữ cũng không sao, miễn tiền trao cháo múc. Tự chọn món ăn theo kiểu búp-phê cũng là cách ăn, ngon miệng là khác, nếu như thực khách sành chuyện ăn uống để sắp xếp cho đúng trình tự từ món khai vị đến tráng miệng. Nhưng nếu khách hàng quýnh quáng nhét cho đầy một đĩa theo kiểu chả giò nước mắm nằm cạnh miếng phô mai thì không chỉ khách khó ăn ngon mà đầu bếp cũng ngao ngán!